Câu chuyện phi thường của cô bé 5 tuổi bị bỏ rơi trong rừng, lớn lên cùng bầy khỉ trước khi tìm về với văn minh

Bị bắt cóc khỏi gia đình khi còn nhỏ, bị bỏ rơi trong rừng già ở Colombia, được nuôi dạy bởi một đàn khỉ và giờ đây, sau nhiều thập niên, cuộc đời của Marina Chapman được tiết lộ trong cuốn hồi ký best seller của cô. Câu chuyện của Marina là một những trường hợp lạ lùng và kỳ diệu về bản năng sinh tồn của con người.

Trên thực tế, Marina nói rằng ban đầu cô cảm thấy khá miễn cưỡng khi phải chia sẻ cuộc đời kỳ lạ của cô với thế giới, nhưng con gái cô, Vanessa James, đã động viên mẹ đừng để câu chuyện kỳ diệu này biến mất trong lãng quên. Với sự “dỗ dành” dai dẳng, Marina và con gái, cùng với nhà văn Lynne Barrett-Lee, đã làm việc chăm chỉ để kết hợp cùng nhau ra mắt một cuốn hồi ký mờ mà một khi đã hoàn thành sẽ làm dấy lên những tranh cãi công khai và gây sốc cho độc giả trên toàn thế giới.

1. Khời nguồn của cuộc sống nơi hoang dã

Ngay trước sinh nhật lần thứ năm của mình, khoảng năm 19555, cô bé Marina đang chơi trong vườn nhà của gia đình mình, tại Venezuela hoặc Colombia – cô không thể nào nhớ rõ được nữa. Cô nói rằng mình chỉ nhớ được hai người lớn đã tới từ phía sau lưng cô, và đó là những ký ức cuối cùng về xã hội văn minh của Marina.

Điều kế tiếp cô biết, cô đang bị đưa vào sâu trong một khu rừng nhiệt đới Colombia, nơi mà cô bị bỏ rơi lại một mình. Không lâu sau đó, Marina, 5 tuổi, hiểu rõ rằng sẽ không có ai đến đón lấy cô; và rằng việc tìm kiếm một nơi an toàn để trú ngụ là tối quan trọng đối với sự sống còn của mình.

Sau nhiều giờ khóc lóc và đi lang thang quanh khu rừng rậm nguy hiểm, Marina gặp phải một nhóm khỉ nhỏ. Cô không thể giải thích được việc làm thế nào mà mình trở nên hoàn toàn bị mê hoặc bởi những hoạt động bầy đàn của nhóm khỉ nhỏ, thậm chí cô còn cảm thấy ghen tị và hứng thú với mối liên kết chặt chẽ giữa các cá thể của đàn. Tuy nhiên, rõ ràng là những con khỉ không quan tâm đến con người hoang tưởng đang tò mò bám theo kia.

2. Học theo đàn khỉ

Marina nhớ lại khoảnh khắc khi mọi thứ thay đổi giữa cô và nhóm động vật linh trưởng. Sau khi bị ngộ độc thực phẩm bởi quả từ một cây me, Marina nói rằng một trong những con khỉ già, mà sau đó cô gọi là “ông nội”, đã hướng dẫn cô bé uống nước bùn. Marina uống nước, nôn mửa ra toàn bộ quả độc, và cuối cùng hồi phục.

Từ lúc này trở đi, Marina nói, cô cảm thấy bản thân mình hoàn toàn được hoan nghênh bởi bầy khỉ. Cô bắt đầu quan sát hành vi và những bản năng của khỉ để học một số kỹ năng sống còn trong rừng rậm. Làm thế nào để leo cây, ăn thứ gì sẽ an toàn, làm thế nào để tự làm sạch mình – tất cả những thói quen đó, nhờ có bầy khỉ mà Marina đã học được rất nhanh chóng.

Từng ngày trôi qua, Marina cảm thấy bản thân mình càng hòa mình vào cuộc sống nơi tự nhiên hoang dã, và trong những năm tháng tiếp theo, cuộc sống và nhân dạng trước đây của cô đã dần dần trở thành một ký ức xa vời. Marina đã trở thành một phần của đàn khỉ.

3. Một gia đình mới

Marina giải thích rằng nếu bản thân không phải là một đứa trẻ, cô chắc chắn sẽ không được gia nhập vào đàn khỉ.

Nhưng Marina có thực sự “được nuôi dạy” bởi những con khỉ này? Không hoàn toàn, cô giải thích.

“Lúc đầu, họ chỉ dung thứ và rộng lượng khi để tôi sống bên cạnh. Họ không thực sự yêu quý tôi. Một ngày nọ, một trong số những chú khỉ nhỏ đã nhảy lên vai tôi, và cứ tưởng tượng xem, nếu bạn chưa bao giờ được ôm lấy một lần nào trong đời thì việc con vật này trèo qua vai bạn và đặt tay lên mặt chính là sự tiếp xúc dễ chịu nhất “, Marina kể lại với tờ The Guardians.

Marina cũng giải thích lý do tại sao nhiều người lại cảm thấy khó tin với câu chuyện của cô, nhất là sau khi nó được kể bởi các phương tiện truyền thông. Phụ đề cuốn sách của cô tự hào ghi rằng, “Câu chuyện phi thường của một đứa trẻ lớn lên giữa bầy khỉ” –  một điều mà giờ đây Marina nói là không hoàn toàn đúng. Ngay cả khi mới năm tuổi, cô cũng đã có trí tuệ còn lớn hơn nhiều con khỉ. Cô tự nhặt và ăn trộm thức ăn từ bầy đàn – đàn khỉ không hề cung cấp thứ gì cho Marina. Nhưng những gì bầy khỉ đã làm là mời cô vào gia đình rộng mở của chúng, điều mà Marina nói rằng cố thực sự cảm thấy là đã mang ơn nơi rừng già.

4. Cuộc sống trong rừng

Phần lớn thời gian trong rừng, theo như lời kể của Marina – xoay quanh việc ăn gì, tìm thức ăn ở nơi nào, và làm thế nào để có được nó.

Cô cũng cho biết, thú vui giải trí ưa thích của mình là ngồi trên những chiếc cây và tận hưởng sự chăm sóc bởi những con khỉ trong đàn. “Đàn khỉ thường lùa tay vào tóc và bắt chấy rận cho tôi, sau đó thì ăn luôn. Đó thực sự là một cảm giác rất tuyệt, giống như là massage da đầu ở một đẳng cấp hoàn toàn khác vậy”.

Nhưng ngay cả khi đã hoàn toàn thích nghi với cuộc sống trong rừng, Marina vẫn khao khát được liên lạc với con người. Những thợ săn, được trang bị bởi dao và súng, đôi khi vẫn đi ngang qua khu rừng, và những lần đầu tiên đã thực sự làm Marina hoảng sợ. Nhưng một ngày nọ, cô đã quyết định sẽ tiếp cận họ.

Trần truồng chạy tới phía những người đàn ông, kêu khóc để được cứu thoát khỏi rừng già, những gì diễn ra sau đó với Marina thực sự không phải là sự cứu rỗi.

5. Không nơi nương tựa

Khi những người thợ săn đưa Marina trở lại với nền văn minh, cô đã không tưởng tượng được cuộc sống của mình sẽ trở nên như thế nào.

Marina đã bị bán vào một nhà chứa, nơi cô bị đánh đập thường xuyên và buộc phải làm việc nhà liên tục, mặc dù cô cũng phủ nhận rằng mình chưa bao giờ phải phục vụ các hoạt động mại dâm. Cuối cùng, Marina lấy hết can đảm và trốn chạy trên đường phố, nơi cô nhập bọn với những đứa trẻ vô gia cư khác.

Trong thời gian này, cô sống như những đứa trẻ vô gia cư bằng nhiều ngón nghề trộm cắp.

Cuối cùng, một người bạn nói với Marina rằng cô có thể kiếm một việc làm và sống đàng hoàng như những người bình thường. Marina tìm thấy một gia đình đã đồng ý thu nhận cô; họ sau đó đổi tên cô thành Rosalba. Marina vui sướng không đủ lâu cho tới khi nhận ra họ là những tên tội phạm khét tiếng, những người rồi sẽ đối xử với cô ấy khủng khiếp.

6. Những thiên thần hộ mệnh của Marina

Với sự giúp đỡ của một người hàng xóm từ bi, một bà mẹ chín con tên Maruja, Marina đã được đưa đi và bay tới sống cùng với một người con của Maruja tên Maria tại Bogotá xa xôi. Marina cũng được tặng món quà đầu tiên trong cuộc đời cô: một chiếc hộp gắn với dải băng màu vàng, bên trong là một chiếc váy làm bằng satin màu xanh nhạt, một cái kẹp tóc, vớ trắng, và một đôi giày trắng sáng bóng. Marina nói rằng những món phục trang đó là điều đẹp nhất mà cô từng nhìn thấy trong suốt cuộc đời mình.

Cuối cùng cô được nhận nuôi bởi Maria, và đã được mẹ nuôi cho phép tự chọn tên của mình. Kể từ đó cô tự gọi mình là Luz Marina – đặt theo tên một nữ hoàng sắc đẹp Colombia. Cô cũng có một tên gọi khác – Marina Chapman.

Gia đình nhận nuôi Marina đồng thời cũng khá thành công trong ngành công nghiệp dệt, họ đã đưa cô đến một nơi mà cuối cùng, cô cũng có thể xây dựng một cuộc đời cho riêng mình, một khu đô thị ở Bradford – Anh.

Ngày nay, Marina vẫn đang sống ở Anh; giờ đây với tư cách là một người vợ và cũng là bà ngoại, kết thúc cả một cuộc đời đầy biến động hồi hộp cùng những chi tiết tưởng chừng chỉ thấy trên phim.

Comments

comments

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*